Hiển thị các bài đăng có nhãn đắc nhân tâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đắc nhân tâm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Trò Chuyện Với CEO

Nghệ thuật sống – Hôm nay tôi xin phép được chia sẻ với các bạn một câu chuyện về sự tự tin. Nhân vật trong câu chuyện này gồm tôi – người viết câu chuyện này và CEO người Anh của công ty tôi. Nếu bạn đã từng nói chuyện với CEO của công ty bạn, có thể bạn không cần đọc câu chuyện này. Nếu bạn chưa từng, có lẽ bạn nên dành một chút ít thời gian để đọc.


Trò Chuyện Với CEO

Trò Chuyện Với CEO



Câu chuyện bắt đầu từ xưa thật là xưa khi tôi đọc được quyển “Đừng bao giờ đi ăn một mình” của Keith Ferrazzi. Trong quyển sách có phần bài tập “đơn giản” là đặt ra mục tiêu phải tiếp xúc với một người mới trong mỗi tuần. Tôi đã và đang thực hiện rất tốt với các đồng nghiệp trong công ty thì vừa lúc đó tôi nghe được tin CEO của công ty mẹ bên Anh sẽ sang thăm công ty chi nhánh bên Việt Nam nhân một sự kiện của công ty. Thế là tôi “làm liều” chọn ông làm “mục tiêu” tiếp theo của mình.


Khi tôi chọn ông làm người sẽ nói chuyện tiếp theo, cảm giác lo lắng trong tôi cứ dâng trào. Tôi suýt mấy lần từ bỏ ý định này. Tôi lo lắm chứ. Tôi sợ tiếng Anh của mình dở, nói ông sẽ không nghe được; tôi sợ mình chỉ là một nhân viên bình thường và ông sẽ không nói chuyện với tôi; tôi sợ …. Nhưng tất các các nỗi sợ đó nhanh chóng được thay thế bằng các ý nghĩ khác khi tôi tập trung vào mục tiêu của mình. “Tiếng Anh của tôi dở sao?” Không hề! Tôi đã tham gia nhiều câu lạc bộ tiếng Anh và là một thành viên rất năng động. Tôi có thể nói tiếng Anh chuẩn xác và lưu loát. “Tôi chỉ là một nhân viên bình thường.” Thế thì sao chứ? Nếu tôi đã có mong muốn được nói chuyện, chả lẽ ông không thể nói với tôi vài câu trong vài phút hay sao? Tôi nói chuyện cũng có duyên mà … (Xin lỗi các bạn những điều này nghe có vẻ hơi buồn cười nhưng đúng đây là những suy nghĩ của tôi lúc đó). Cứ thế, những cảm giác hồi hộp trong tôi bay mất tự bao giờ và tôi biết chắc tôi sẽ thực hiện được mục tiêu của mình.


Bài học ở đây là gì? Hãy suy nghĩ tích cực!


Tôi nhận thức rõ một trong những khó khăn lớn nhất là làm cách nào để có thể bắt chuyện được với ông. Có thể các bạn đã biết, thường những người làm chức cấp cao như CEO, nhất là CEO người nước ngoài của các công ty lớn, họ chỉ đi thăm công ty vài lần trong năm và mỗi lần như vậy họ chỉ dừng lại tầm vài phút ở mỗi phòng. Vậy cơ hội nào để tôi có thể nói chuyện được với ông? Tự nhiên trong đầu tôi bỗng lóe lên một ý tưởng. Tôi in tên và chức vụ của ông lên một tờ giấy, sau đó gấp làm ba thành hình tam giác để nó dựng đứng lên và để lên bàn làm việc (các bạn có thể thấy các bảng tên dạng này trong các cuộc hội họp). Vì bàn làm việc của tôi ở cạnh cửa, tôi chắc chắn rắng ông ấy sẽ chú ý vào bàn làm việc của tôi khi bước vào. Và dĩ nhiên cơ hội để ông thấy tên mình trên bàn làm việc của tôi là 99%.


Vậy là tôi đã chuẩn bị xong bước đầu, cũng là bước khó nhất. Tôi sẽ có cơ hội được nói chuyện với ông. Vậy tôi sẽ nói gì? Lúc này tôi nghĩ ngay đến một trong những giá trị Đắc Nhân Tâm: “hãy nói nhiều về bản thân người đối diện”. Thế là tôi nghiên cứu về cuộc đời của ông. Trước đó ông đã làm những nghề gì? Trong quá trình làm việc ông có gặp khó khăn gì không? Bằng cách nào ông ấy thăng tiến lên được thành CEO? … Sau một khoảng thời gian tầm 30 phút, tôi đã có đầy đủ những gì tôi sẽ nói với ông. Một lần nữa tôi biết chắc tôi sẽ thực hiện được mục tiêu của mình.


Bài học ở đây là gì? Hãy chuẩn bị mọi việc thật kĩ càng!


Mọi chuyện xảy ra đúng như tôi dự kiến. Ông chú ý đến tôi. (thật ra mà nói thì ông chú ý đến bảng tên của ông trên bàn của tôi). Tôi giới thiệu bản thân, cười và bắt tay ông. Tôi nói chậm rãi, rõ ràng và tự tin. Chúng tôi có một khoảng thời gian nói chuyện thật vui vẻ. Mặc dù cuộc nói chuyện chỉ có tầm 5 phút thôi nhưng nó đã đem lại cho tôi một cảm giác hoàn toàn mới.

Tôi hi vọng câu chuyện trên đây sẽ đem lại cho bạn những bài học thú vị về sự tự tin. Hãy suy nghĩ tích cực và chuẩn bị mọi việc kĩ càng, sự tự tin sẽ đến với bạn. Và thành công sau đó chỉ là điều tất yếu.


Nguyễn Hùng Cường


Tông hợp bởi Thế Nguyễn


Bài dự thi sự kiện Chia Sẻ Giá Trị Đắc Nhân Tâm



Trò Chuyện Với CEO

Nghệ Thuật Lãnh Đạo Trong Các Bộ Phim

Đắc nhân tâm – Chắc không ít lần bạn cảm thấy lòng mình chùng xuống, những hình ảnh, những câu chuyện trong phim cứ vây lấy bạn, bạn cảm thấy những điều tron phim sao lại ý nghĩa thế, sau lại đúng thế, và bạn cảm thấy mình đã học được 1 điều mới trong phim. Tôi cũng thế, tôi rất thích xem phim, chính phim đã giúp tôi nhận ra rất nhiều thứ, tôi sẽ kể cho các bạn nghe bộ phim đã giúp tôi nghĩ rất nhiều về nghệ thuật lãnh đạo.


Nghệ Thuật Lãnh Đạo Trong Các Bộ Phim

Nghệ Thuật Lãnh Đạo Trong Các Bộ Phim



- Bộ phim đầu tiên chắc nói tên ra thì phần lớn các bạn đều  biết đó là “Thiên Long Bát Bộ” (TLBB). Tôi sẽ kể cho bạn nghe tại sao lại có nghệ thuật lãnh đạo trong TLBB. Nhắc đến Cái Bang chắc các bạn cũng nhớ đến một vị bang chủ, nói đến đây chăc các bạn cũng biết tôi nói ai đó chính là Kiều Phong (KP), tại sao vậy ? Khi KP còn chức bang chủ, trong một lần khi các trưởng lão muốn phế chức bang chủ của KP, lúc đó KP đã làm sáng tỏ mọi chuyện, các vị trưởng lão khi nhận ra mình không đúng đã yêu cầu được xử theo luật bang, nhưng trước khi các vị trưởng lão cầm dao lên thì KP đã nhanh tay hơn và tự đâm chính mình, với mỗi nhát dao KP lại nhắc lại chiến tích của từng vị trưởng lão với cái bang, điều này làm cho các vị trưởng lão và bang chúng cảm phục.


- Điều này làm tôi suy nghĩ, quả thật theo lẽ thông thường thì khi một người nhân viên mình làm sai thì với người lãnh đạo thông thường sẽ là quát mắng, chỉ trích sai lầm người đó, nhưng ở đây với tư cách một người lãnh đạo KP đã không làm thế, mà KP đã nhận lỗi về mình, chỉ đơn giản khi nhân viên dưới quyền mình làm sai thì người lãnh đạo tốt sẽ không làm cho nhân viên mình cảm thấy mất mặt, thậm chí nhiều vị lãnh đạo còn nhận sai lầm về phía mình, do mình quản lý không tốt để cho nhân viên mình làm sai, chứ không phải là đổ tất cả sai lầm, chỉ trích người đó và làm cho họ cảm thấy mình đã phạm phải một điều cực kì tồi tệ. Tôi nghĩ không phải tôi mà chắc nhiều người khác cũng sẽ cảm thấy trân trọng hơn với người lãnh đạo đó. Và không biết trùng hợp hay không, khi tôi xem lại các nguyên tắc của Dale Carnegie, thì phát hiện ra Kiều Phong đã vận dụng nhuần nhuyễn 4 điều trong Đắc Nhân Tâm


+ Điều thứ nhất cũng là điều đầu tiên trong Đắc Nhân Tâm, tôi tin đây là điều cơ bản nhất và quan trọng nhất, không phải không có lý do mà Dale Carnegie đã đặt nó lên hàng đầu, chắc các bạn cũng biết. Đó là “Không chỉ trích, oán trách hay than phiền”, lúc đó KP có quyền chỉ trích, than phiền các vị trưởng lão không, hoàn toàn có, điều đó đúng vì các vị trưởng lão đã tin lời kẻ xấu mà định làm 1 chuyện trái với bang phái… Nhưng Kiếu Phong đã không làm thế. Thật ra đây cũng là điều mà mọi người thường hay mắc phải nhất, tôi cũng thế, tôi cũng có nhiều lần làm thế chỉ trích phê phán hành động người khác, dù tôi có biết rõ việc họ làm hay không. Và dĩ nhiên theo như những điều Đắc Nhân Tâm đã nói, khi bạn chỉ trích người khác thì dù họ có phạm điều gì đi nữa thì lúc đó họ cũng tìm cách chối phăng “Nỗi sợ bị lên án ở con người cũng lớn như việc khao khát được tán thưởng” – Hans Selye. Nhắc đến đây lại làm tôi nhớ đến câu chuyện về Crowley “Hai súng”  Chi tiết về câu chuyện bạn có thể tìm trong phần 1 của Đắc Nhân Tâm “Muốn lấy mật thì đừng phá tổ ong”. Với tư cách một người lãnh đạo, KP đã thực hiện tốt việc này.


“Chỉ trích một người là việc không khó. Vượt lên trên sự phán xét ấy để cư xử rộng lượng, vị tha mới là điều đáng tự hào” – Đắc Nhân Tâm (Trang 48)


“Thành thật cho người khác thấy sự quan trọng của họ” và “Tôn trọng ý kiến của người khác. Đừng bao giờ nói ‘Anh/Chị sai rồi’” là điều thứ 2 và thứ 3. KP cũng làm tốt việc này, thậm chí không chỉ trích mà KP còn nêu lên những chiến tích của các vị trưởng lão cho cái bang, đến cả vị trưởng lão cuối cùng cứ nghĩ rằng KP sẽ hoàn toàn không biết những việc mình làm cho Cái Bang, nhưng KP cũng đã chứng minh là mình cũng biết tất cả những chiến công, và các vị trưởng lão rất quan trọng với Cái Bang. KP tôn trọng ý kiến của các vị trưởng lão chỉ vì do hoàn cảnh mới như thế, chứ không chỉ trích thẳng tay, đây là một điều có lẽ sẽ làm một người lãnh đạo sáng hơn trong lòng các nhân viên của mình, nếu khi đó người lãnh đạo không làm cho nhân viên mình cảm tháy hãnh diện thì trước sau gì nhân viên mình cũng ra đi vì cảm thấy mình chỉ là một cái gì đó nhỏ nhoi không đóng góp được gì cho tổ chức mà còn làm ảnh hưởng đến tập thể, thì hay nhất là ra đi.


“Người có giá trị nhất là người giúp cho đồng loại mình được nhiều nhất. Làm cho người khác cảm thấy họ quan trọng là một trong những cách thức hữu ích nhất để giúp họ sống và làm việc tốt hơn” – Đắc Nhân Tâm (Trang 157)


“”


+ Điều cuối cùng tôi nghĩ cũng cực kì quan trọng đối với một người lãnh đạo đó là “Giữ thể diện cho người khác”. Lúc đó trước mặt rất nhiều thành viên Cái Bang, dù gì cũng là một trưởng lão, cũng vào hàng có tiếng tăm trong bang phái, nếu lúc đó còn bị bẽ mặt thì tôi nghĩ cũng vì tự trọng của bản thân, chắc chắn các vị trưởng lão cũng sẽ ra đi. Con người là một động vật nhạy cảm, ai cũng muốn mình được khen ngợi, ai cũng muốn được tự hào, tôi nhớ có lần mình đọc trong một bài báo nói việc một SV nước ngoài tự tử chỉ vì do một nhóm SV khác tung đoạn clip cá nhân của SV kia lên mạng, và SV đó cảm thấy việc đó là một điều đáng hổ thẹn và chỉ có cách tự tử mới cảm thấy được giải thoát.


“Tôi không có quyền làm giảm giá trị một người trong chính mắt người ấy. Điều quan trọng không phải là tôi nghĩ gì về anh ta mà là anh ta nghĩ gì về chính mình. Làm thương tổn phẩm giá con người là một tội ác” – Antoine de Saint Exupery – Đắc Nhân Tâm (Trang 288)


Là một người lãnh đạo điều quan trọng nhất là anh phải có Tâm và biết nghĩ đến người khác, khi đã có Tâm và có Tầm thì sớm hay muộn anh cũng sẽ trở thành một người lãnh đạo tốt trong lòng mọi người.


Các bạn có nghĩ Kiều Phong đã thực hiện rất tốt vai trò lãnh đạo của mình hay không?


Trịnh Trung Hiếu


Tổng hợp bởi Thế Nguyễn


Bài dự thi sự kiện Chia Sẻ Giá Trị Đắc Nhân Tâm



Nghệ Thuật Lãnh Đạo Trong Các Bộ Phim